Tại sao tôi luôn tự phá hỏng bản thân vào thời điểm quan trọng? Nguyên nhân gây tự phá hoại và phương pháp chấm dứt
Bạn đã bao giờ có trải nghiệm thế này chưa: rõ ràng một việc sắp thành công, nhưng bạn lại đưa ra một quyết định khiến bản thân hối hận vào phút chót, làm hỏng bét mọi chuyện. Báo cáo kéo dài đến tận đêm trước hạn chót mới nộp qua loa, hôm trước ngày phỏng vấn đột nhiên không muốn chuẩn bị, khó khăn lắm mới gặp được một mối quan hệ khiến bạn rung động, nhưng bạn lại bắt đầu soi mói từng lỗi lọn của đối phương cho đến khi đẩy người ta ra xa. Sau sự việc, vừa thu dọn tàn cuộc cục, bạn vừa bối rối tự hỏi: rõ ràng là thứ mình muốn, tại sao mình lại tự tay tay hủy hoại nó? Nếu đoạn này khiến lòng bạn chùng xuống, bạn không hề cô đơn. Xu hướng "tự kéo chân mình vào thời điểm quyết định" này trong tâm lý học gọi là tự hủy hoại, và hầu như nó chưa bao giờ là vì bạn chưa đủ khao khát, ngược lại, thường là vì bạn quá khao khát nhưng cũng quá sợ hãi. Bài viết này sẽ dẫn bạn hiểu rõ đằng sau sự tự hủy hoại ẩn chứa những nỗi sợ nào, chúng thường xuất hiện dưới những gương mặt nào, rồi đồng hành cùng bạn luyện tập cách từng bước dừng lại sự phá hoại ngầm này đối với chính mình.
Tự phá hoại bản thân là gì? Nó không phải kiểu "thất bại" mà bạn nghĩ.
Tự phá hoại ám chỉ việc khi bạn rõ ràng khao khát một kết quả nào đó, hành vi lại quay ngược lại ngăn cản nó xảy ra. Nó khác với sự thất bại đơn thuần. Thất bại là bạn đã dốc sức nhưng kết quả không như kỳ vọng; còn tự phá hoại là khi bạn chưa thực sự dốc sức, đã dùng một cách nào đó khiến mọi thứ tiến đến kết cục mà bạn sợ hãi. Điểm khác biệt là thất bại phần lớn do điều kiện bên ngoài gây ra, còn tự phá hoại lại là một phần nào đó trong nội tâm bạn, đang ngấm ngầm đạp phanh thay bạn.
Rắc rối ở chỗ, quá trình này thường không nằm ở tầng ý thức. Rất ít người tỉnh táo nói với chính mình "Tôi muốn làm hỏng việc này", phần lớn thời gian là bạn "mơ hồ" phân tâm rồi, trì hoãn rồi, tìm lý do rút lui rồi. Đợi đến khi hoàn hồn, sự việc đã lăn về hướng tồi tệ nhất rồi. Cũng vì nó giấu quá sâu, rất nhiều người sẽ hiểu lầm sự tự hủy hoại thành "tôi vận khí không tốt", "năng lực của tôi không chân", "tôi thế này vốn dĩ không thích hợp", thế nên đã bỏ lỡ thứ thực sự nên nhìn thấy, đó chính là: Thứ cản trở bạn, thường không phải là The World, mà là một phần sợ hãi chưa được thấu hiểu trong nội tâm chính bạn.
Cần phải nhấn mạnh rằng, sự tự phá hoại không có nghĩa là bạn có vấn đề hoặc không bình thường. Nó thường là một bộ chiến lược cũ kỹ được bộ não phát triển ra nhằm bảo vệ bạn, không để bạn phải chịu tổn thương tưởng tượng nào đó. Thấu hiểu điều này rất quan trọng, bởi vì chỉ khi buông bỏ được sự tự trách "sao mình tệ thế này" trước, bạn mới có dư lực để nhìn cho rõ rốt cuộc chiến lược này ban đầu muốn bảo vệ bạn điều gì.
Tại sao chúng ta lại tự phá hoại bản thân? Năm nỗi sợ ẩn giấu đằng sau.
Sự tự phá hoại trông có vẻ muôn hình vạn trạng lẻ, nhưng đào sâu xuống dưới, đằng sau hầu như đều gắn liền với nỗi sợ hãi. Khi bộ não phán đoán "tiến về phía trước" có thể mang lại một loại đau đớn nào đó mà nó không chịu nổi, nó sẽ âm thầm kéo bạn lại. Nhận ra được những nỗi sợ này, bạn mới có cơ hội trước khi giẫm phanh lần sau, nhìn thấy cái tay giẫm phanh đó trước.
Mỗi động tác tự phá hoại, ẩn giấu đằng sau hầu như đều là một thiện ý, một xuất phát điểm muốn né tránh đau khổ. Khi bạn bắt đầu dùng góc nhìn này để đối đãi với nó, sự tự trách sẽ lỏng ra, sự hiểu biết sẽ nổi lên. Đừng vội sửa đổi hành vi, hãy thử lắng nghe xem nỗi sợ đó muốn nói gì với bạn trước.
- Sợ thất bại: nếu tôi dốc toàn lực mà vẫn thất bại, vậy thì điều đó có nghĩa là tôi thực sự không làm được. Để trốn tránh kết quả này, bạn thà rằng Càn không dốc toàn lực, như thế thất bại rồi thì vẫn có thể quy tội cho "tại tôi vốn có nghiêm túc đâu", lòng tự tôn nhờ đó cũng được bảo toàn.
- Sợ thành công: Thành công nghe có vẻ rất tuyệt, nhưng nó cũng đồng nghĩa với kỳ vọng cao hơn, nhiều trách nhiệm hơn, khó quay đầu hơn. Sâu thẳm trong lòng bạn có thể sợ "lỡ như tôi thành công, mọi người sẽ kỳ vọng tôi luôn giữ vững phong độ này", thế là lùi bước khi sắp chạm đích.
- Giá trị bản thân thấp, cảm thấy bản thân không xứng đáng: Khi từ tận đáy lòng bạn không tin rằng mình xứng đáng có được công việc tốt, tình cảm tốt, cuộc sống tốt, một khi những điều tốt đẹp thực sự xảy ra, nó sẽ mang đến một sự bất an lệch pha, thế nên bạn vô thức đẩy nó ra để hiện thực khớp trở lại với kịch bản nội tâm "mình không xứng đáng".
- Nỗi đau quen thuộc an toàn hơn sự tốt đẹp chưa biết: Hoàn cảnh có tồi tệ đến đâu, chỉ cần bạn quen thuộc thì đại não sẽ cảm thấy có thể kiểm soát; còn sự tốt đẹp chưa biết, dù có sức cám dỗ đến đâu cũng đầy rẫy sự bất định. Nhiều người thà ở lại trong nỗi đau quen thuộc, chứ không muốn mạo hiểm bước tới hạnh phúc xa lạ.
- Chủ nghĩa hoàn hảo: Vì quá sợ làm chưa đủ tốt, Càn đành trì hoãn không bắt đầu hoặc bỏ dở giữa chừng, đằng nào "chưa làm xong" thì sẽ không bị đánh giá là "làm không tốt". Chủ nghĩa hoàn hảo thường là chiếc áo khoác bề thế mà sự tự phá hoại khoác lên người.
Năm mô hình tự phá hoại thường gặp: Bạn trúng mấy kiểu?
Sợ hãi là động cơ bên trong, mà hành vi cụ thể được nó thúc đẩy ra, chính là mô hình tự phá hoại mà chúng ta có thể nhìn thấy rõ trong cuộc sống. Chúng thường ngụy trang thành "tôi chỉ là tình cờ" "tôi là người như vậy đấy", khiến người ta rất khó phát hiện. Phơi bày những mô hình này ra xem trước, bạn mới có thể nhận ra chúng khi chúng phát tác.
- Trì hoãn: Cứ kéo dài mãi những việc quan trọng, cho đến khi thời gian không đủ, chỉ có thể giải quyết qua loa. Báo cáo kéo dài đến phút chót, kết quả khám sức khỏe mãi không đi xem, đề tài nên bàn cứ né tránh mãi, bản chất đều là dùng sự trì hoãn để tạo ra cớ hợp lý miệng "tôi không thể làm cho tốt" cho chính mình.
- Tìm cái cớmiệng: Chuẩn bị sẵn một đống lý do trước khi bắt đầu, "dạo này quá bận", "thời điểm không đúng", "vốn dĩ tôi không giỏi việc này". Những cái cớmiệng này giống như túi khí an toàn, giúp bạn không phải đối mặt với chuyện "là do tôi chọn không nỗ lực" khi sự việc không thành.
- Bới móc: Đặc biệt hay xuất hiện trong chuyện tình cảm. Khi mối quan hệ bắt đầu tốt lên, trở nên thân thiết, bạn ngược lại sẽ vô thức phóng đại khuyết điểm nhỏ của đối phương, tạo ra tranh cãi, cảm thấy "hình như anh ta cũng không tốt đến thế", mượn việc vạch lá tìm sâu, đẩy người ta ra xa trước một bước, kẻo ngày nào đó bị vứt bỏ.
- Trốn tránh: Cơ hội đến rồi lại giả vờ như không thấy, lời mời không đáp lại, form đăng ký kéo dài không điền, những việc muốn làm mãi dừng lại ở câu "để nói sau". Sự trốn tránh khiến bạn tạm thời không phải đối mặt với sự thất bại hoặc sự bất định do thành công mang lại, cái giá phải trả là những thứ muốn có cứ thế tuột qua kẽ tay hết lần này đến lần khác.
- Lời tiên tri tự ứng nghiệm: Bạn ở trong lòng đinh ninh "chắc tôi lại hỏng việc nữa rồi", "anh ấy sớm muộn gì cũng sẽ Ly tôi", thế là lời nói hành động của bạn bất tri bất giác hướng về kết luận này, cuối cùng thân tay thúc đẩy kết quả mà bạn sợ hãi nhất, rồi quay đầu lại nói với bản thân "nhìn đi, tôi đã bảo mà".
Bạn sẽ phát hiện ra, năm mô hình này thường liên kết lẫn nhau: Bởi vì sợ thất bại (nỗi sợ), cho nên mới trì hoãn (mô hình), trì hoãn đến kết thúc cẩu thả (kết quả), rồi dùng "tôi vốn dĩ làm không tốt" (tự ứng nghiệm) để kết thúc. Nếu bạn muốn nhìn rõ ràng hơn một chút một cách có hệ thống xem bản thân dễ rơi vào loại phản ứng quán tính nào nhất, có thể dành ra mấy phút làm bài trắc nghiệm tâm lý <a href="/mindset"> </a>, hiểu rõ khi đối mặt với thử thách và áp lực, kịch bản nội tâm mặc định của bản thân là gì, đây thường là manh mối đầu tiên để nhận diện sự tự hủy hoại bản thân.
Hai con người của bạn trước và sau khi suy sụp: Sự khác biệt nằm ở đâu?
Muốn chấm dứt việc tự phá hoại, trước hết phải có khả năng phân biệt ngay tại thời điểm đó "đây là phán đoán thực sự của tôi, hay nỗi sợ đang thay tôi ra quyết định". Cùng một tình huống, bạn ở chế độ tự phá hoại và bạn khi đã đứng vững bước chân sẽ phản ứng rất khác nhau. Đặt song song hai trạng thái này để đối chiếu, lần tới khi bạn lại muốn rút lui, lại muốn xoi mói, lại muốn trì hoãn, bạn có thể nhanh chóng định vị lại bản thân.
Con người đứng vững bước chân của bạn
- Khi tình cảm trở nên tốt hơn, hãy nói sự bất an ra miệng: "Em có hơi sợ, nhưng em muốn thử tin anh."
- Khi cơ hội đến, hãy thừa nhận sự căng thẳng trước, sau đó hỏi "Tôi có thể làm bước nhỏ nào trước đây".
- Khi làm chưa đủ tốt, hãy tự nhủ "lần này học được gì, lần sau điều chỉnh thế nào".
- Khi đối mặt với nhiệm vụ quan trọng, sẽ chia nhỏ nó ra, bắt đầu sớm, để dành không gian cho việc sửa đổi.
⚠ Bạn đang trong quá trình tự phá hoại
- Khi tình cảm trở nên tốt đẹp hơn, bắt đầu phóng đại khuyết điểm của đối phương, tạo ra tranh cãi, ngấm ngầm đẩy người ta ra xa.
- Khi cơ hội đến, giả vờ như không thấy, trì hoãn không trả lời, hoặc tìm lý do thoái thác vào phút chót.
- Làm không đủ tốt, liền kết luận thẳng thừng "Quả nhiên mình không được", Càn bèn bỏ cuộc.
- Đối mặt với nhiệm vụ quan trọng, trì hoãn đến phút chót mới nộp bài qua loa, chừa lại cái cớ miệng cho sự thất bại.
Nhìn vào bảng này, có lẽ bạn sẽ thấy cột bên phía tay phải không hề xa lạ. Trọng điểm không phải là trách mắng bản thân "sao cứ mãi đứng ở bên phải", mà là luyện tập bấm nút tạm dừng ngay tại thời điểm hành vi diễn ra, tự hỏi bản thân một câu: phản ứng hiện tại của tôi xuất phát từ nhu cầu thực sự, hay xuất phát từ sự sợ hãi? Chỉ cần có khả năng đặt ra câu hỏi này, bạn đã lấy lại được một phần quyền lựa chọn từ bên trong nỗi sợ hãi tay.
Làm thế nào để dừng việc tự phá hoại: Năm phương pháp có thể luyện tập từ từ
Ngừng việc tự hủy hoại bản thân không dựa vào sự giác ngộ trong một đêm, mà là một chuỗi các bài tập luyện nhẹ nhàng nhưng liên tục. Năm hướng đi dưới đây, có thể thử từng cái một, không cần phải làm được tất cả cùng một lúc.
Thứ nhất, nhận thức mô hình của bạn. Điểm khởi đầu của sự thay đổi luôn là việc nhìn thấy. Hãy thử nhìn lại một vài trải nghiệm "sắp thành công lại hỏng bét" trong quá khứ, tìm ra điểm chung của chúng: phải chăng đều xảy ra vào thời điểm bạn sắp được nhìn nhận? Phải chăng đều kết thúc bằng sự trì hoãn hoặc xoi mói? Viết mô hình đó ra, nó sẽ chuyển từ "khó hiểu không rõ nguyên nhân" thành "có vết tích để lần theo", mà những gì nhìn thấy được, mới có cơ hội thay đổi.
Thứ hai, tìm ra nỗi sợ hãi ẩn giấu đằng sau. Khi bạn lại muốn đạp phanh, đừng vội vàng hành động, hãy dừng lại trước và tự hỏi bản thân: Nếu tôi tiếp tục tiến về phía trước, điều tôi sợ nhất xảy ra là gì? Đáp án thường là "tôi sợ thất bại bị chê cười" "tôi sợ sau khi thành công không gánh nổi" "tôi sợ đối phương đến gần rồi lại Ly đi". Nói rõ nỗi sợ hãi ra, Strength của nó sẽ suy giảm, bởi vì rất nhiều nỗi sợ hãi một khi được bày ra dưới ánh nắng mặt trời, sẽ phát hiện ra không đáng sợ như trong tưởng tượng.
Thứ ba, tập tin rằng bản thân xứng đáng. Nếu sự phá hoại của bạn đến từ việc "tôi không xứng", thì thứ thực sự cần tu sửa chính là giá trị bản thân. Có thể bắt đầu từ việc thu thập bằng chứng: viết ra những việc nhỏ đáng được khẳng định mà bạn đã làm, nhắc nhở bản thân rằng những điều tốt đẹp đến không phải là may mắn ngẫu nhiên. Để câu nói "tôi không xứng" ở trong lòng từ từ được thay thế bằng "tôi cũng có thể sở hữu những điều tốt đẹp", cần có thời gian, nhưng mỗi lần nhắc nhở đều được tính.
Thứ tư, tiến bước từng bước nhỏ. Tự phá hoại thường bị kích hoạt bởi áp lực "Tôi phải làm hoàn hảo ngay từ lần đầu", cho nên việc cắt mục mắt nhỏ đến mức không thể thất bại là một giải pháp rất hiệu quả. Không phải "làm xong toàn bộ dự án", mà là "viết năm phút trước"; không phải "lập tức giao ra toàn bộ chân tình", mà là "hôm nay nói thật một câu từ đáy lòng trước". Tiến bước từng bước nhỏ khiến nỗi sợ không kịp khởi động, bạn cũng dễ tích lũy kinh nghiệm "Tôi làm được" hơn.
Thứ năm, cũng là điều quan trọng nhất, sự tự xót xa thương cảm cho bản thân. Khi bạn lại phá hoại một lần nữa, xin đừng dùng sự tự trách để trừng phạt chính mình, bởi vì sự hổ thẹn chỉ nuôi dưỡng vòng trốn tránh tiếp theo. Hãy thử nói với bản thân như cách đối xử với một người bạn tốt: "Không sao đâu, cậu chỉ là quá sợ hãi thôi, chúng ta hãy xem lại có thể bắt đầu lại từ đâu nhé". Các nghiên cứu cho thấy, những người biết đối xử tử tế với bản thân, sau đó ngược lại dễ dàng xốc lại tinh thần hơn, sẵn sàng hành động hơn. Thứ thực sự giúp bạn bước ra khỏi sự tự phá hoại, chưa bao giờ là chiếc roi da hung dữ hơn, mà là sự thấu hiểu và đồng hành vững vàng hơn.
Dành cho bạn đang giằng co với chính mình
Nếu bạn đọc đến đây và trong lòng chợt hiện lên vài hình ảnh trùng khớp, thì đó thực chất là một điều tốt, tượng trưng cho việc bạn đã bắt đầu nhìn thấy cái phanhtay vẫn luôn đạp ngầm trong bóng tối. Nhìn thấy luôn là bước đầu tiên của sự thay đổi, mà chỉ riêng việc sẵn sàng đối mặt thành thật với việc "mình có thể đang tự phá hoại" thôi cũng đã cần đến một sự dũng cảm không nhỏ.
Xin hãy ghi nhớ, việc tự phá hoại sẽ không biến mất trong một đêm, nó là thói quen cũ mà bạn đã dùng rất nhiều năm, dùng để bảo vệ bản thân, việc làm lung lay nó cần có sự kiên nhẫn. Bạn sẽ có lúc tiến bộ, cũng sẽ có lúc thụt lùi về con đường cũ, điều này đều rất bình thường. Trọng điểm không phải là không bao giờ tái phạm nữa, mà là khi bạn lại đạp phanh, có thể nhận ra nhanh hơn lần trước, dịu dàng kéo vô lăng về hơn.
sự thành công mà bạn muốn, đoạn tình cảm đó, cơ hội đó, không hề chạy mất, chúng vẫn luôn ở đó chờ đến ngày bạn sẵn sàng tin rằng bản thân xứng đáng sở hữu chúng. Hôm nay, bạn đã tiến lại gần ngày đó thêm một bước rồi. Đi thong thả thôi, bạn không phải đi đánh bại chính mình, bạn chỉ là phải học cách đứng về phía bản thân mình mà thôi.
Câu hỏi thường gặp FAQ
Tự phá hoại là gì? Nó khác gì với sự thất bại đơn thuần?
Tự phá hoại chỉ việc bạn rõ ràng khao khát một kết quả nào đó, nhưng hành vi lại ngược lại ngăn cản nó xảy ra, ví dụ như sắp thành công thì trì hoãn, tình cảm tốt đẹp lên thì đẩy đối phương ra. Sự khác biệt lớn nhất giữa nó và thất bại nằm ở chỗ: thất bại phần lớn là bạn đã cố gắng hết sức nhưng bị điều kiện bên ngoài cản lại; còn tự phá hoại là trước khi bạn thực sự cố gắng hết sức, bạn đã dùng một cách nào đó để lái sự việc hướng về kết quả mà bạn sợ cục. Nó thường không hoạt động ở tầng ý thức, nên hay bị đọc nhầm thành vận may không tốt hoặc năng lực không chân. Thực ra thứ cản trở bạn, thường là một nỗi sợ sâu thẳm chưa được thấu hiểu trong lòng, chứ không phải bản thân thực tế.
Tại sao hễ tình cảm của tôi tốt lên là lại không kìm được mà bắt đầu bới móc khuyết điểm của đối phương, muốn đẩy anh ấy ra xa?
Đây là mô hình tự hủy hoại bản thân rất điển hình, đằng sau thường ẩn giấu nỗi sợ bị tổn thương hoặc cảm thấy bản thân không xứng đáng được yêu. Khi mối quan hệ trở nên thân thiết, bạn cũng trở nên mỏng manh, nội tâm có thể nổi lên sự bất an "lỡ ngày nào đó ấy Rời đimới phải làm sao", thế nên bạn vô thức giành bước trước, dùng sự bới móc, tạo ra cãi vã để đẩy đối phương ra xa, như vậy cho dù có Kết thúc, thì đó cũng là do bạn chủ động chọn, sẽ đỡ đau hơn. Hiểu được điểm này rồi, chi bằng thay vì kìm nén sự bới móc của Bốc đồng, hãy thử thành thật nói ra câu "tôi thực sự rất sợ mất anh" ở bên dưới miệng, cho đối phương cơ hội để đón lấy sự bất an của bạn.
Tại sao tôi càng đến gần thành công, lại càng dễ làm hỏng việc?
Càng đến gần thành công càng dễ làm hỏng việc, thường không phải vì bạn chưa đủ mong muốn, mà vì quá mong muốn lại quá sợ hãi. Những nỗi sợ có thể có gồm có một số loại: sợ thất bại, thế nên Càn thẳng tay không nỗ lực hết mình, như vậy thất bại rồi vẫn có thể quy tội cho việc không nghiêm túc; sợ thành công, bởi vì thành công đồng nghĩa với kỳ vọng cao hơn và khó quay đầu hơn; hoặc trong lòng cảm thấy bản thân không xứng đáng, thế nên khi điều tốt đẹp sắp xảy ra thì vô thức đẩy nó ra xa, để hiện thực phù hợp với kịch bản nội tâm "tôi không xứng đáng". Khuyên bạn nên dừng lại và tự hỏi bản thân khi sắp phanh gấp: nếu tôi tiếp tục tiến về phía trước, điều tôi sợ hãi nhất rốt cuộc là gì.
Tôi biết bản thân đang tự phá hoại, nhưng cứ không dừng lại được, phải làm sao đây?
Not being able to stop is normal, because self-sabotage is an old habit used for many years to protect oneself. Loosening it takes time, and relying solely on willpower Gắng gượng is usually not enough. A more effective sequence is: first be aware of your pattern, find out in what situations it always erupts; then find out the specific fear behind it, state it clearly; next lower the threshold with small steps, leaving no time for fear to activate; finally practice self-compassion instead of self-blame when sabotaging again. The key to change is not never relapsing again, but recognizing it faster than last time and taking back the steering wheel more Dịu dàng.
Sơ sẩy với bản thân có khiến tôi càng buông thả và thích né tránh hơn không?
Đây là sự hiểu lầm thường gặp. Tự xót xa bản thân không phải là dung túng cho bản thân buông xuôi mặc kệ, mà là không dùng sự hổ thẹn và tự công kích để trừng phạt bản thân nữa. Lúc trước đã nhắc qua, sự tự trách sau khi tự tàn phá sẽ mang lại sự hổ thẹn, mà bản thân sự hổ thẹn lại là một loại cảm xúc khiến người ta rất muốn trốn chạy, thế là bạn sẽ dùng nhiều sự tàn phá hơn để né tránh nó, tạo thành vòng lặp ác tính. Nghiên cứu phát hiện ra rằng, những người biết đối xử tốt với bản thân, sau sự việc ngược lại càng dễ vực dậy tinh thần hơn, càng sẵn sàng hành động hơn, bởi vì họ không phải tiêu tốn sức lực để chống lại sự hổ thẹn. Cho nên tự xót xa bản thân kết hợp với bước hành động tiếp theo ôn hòa mà cụ thể, ngược lại mới là chìa khóa có tính hành động về lâu dài hơn.